LƯỠI BÒ TRUNG CỘNG VÀ LƯỠI NGUYỄN TẤN DŨNG

– Đường lưỡi bò Trung cộng xuất xứ là Cửu đoạn tuyến, còn gọi là Đường chữ U, là tên gọi dùng để chỉ đường quốc giới hải vực biển Đông mà Trung cộng chủ trương nhằm để biến cả Biển Đông thành ao nhà của mình.

Đường chín đoạn được hình thành dựa trên cơ sở “đường mười một đoạn” của chính phủ Trung Hoa Dân Quốc. Đường mười một đoạn là đường quốc giới trên biển Đông do mười một đoạn liên tục tạo thành, xuất hiện công khai lần đầu tiên vào tháng 2 năm 1948 trong phụ đồ “Bản đồ vị trí các đảo Nam Hải” của “Bản đồ khu vực hành chính Trung Hoa Dân Quốc” do Cục Phương vực Bộ Nội chính Trung Hoa Dân Quốc phát hành. Nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa tức Trung cộng sau khi thành lập vẫn xác định cương vực trên biển Đông theo “đường mười một đoạn” của Trung Hoa Dân Quốc, đến năm 1953 thì bỏ hai đoạn trong vịnh Bắc Bộ và trở thành “đường chín đoạn”.

Cũng cần nhắc lại rằng Ngày 15 tháng 6 năm 1956, hai tuần lễ sau khi Việt Nam Cộng Hoà (RVN) tái xác nhận chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Trường Sa, thì tại Bắc Việt, Thứ trưởng Ngoại giao của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (DRV) đã nói với Ban Thường Vụ của Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa (PRC) rằng “theo những dữ kiện của Việt Nam thì quần đảo Hoàng Sa (Xisha) và quần đảo Trường Sa (Nansha) là một bộ phận lịch sử của lãnh thổ Trung quốc”. Rồi hai năm sau đó, Trung cộng đã ra bản tuyên bố xác định lãnh hải của họ. Bản tuyên bố này đã vạch ra rõ ràng khoảng khu vực của lãnh hải Trung quốc có bao gồm cả Trường Sa. Để đáp lễ, Thủ tướng Viêt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (DRV), Phạm Văn Đồng đã gởi một bản công hàm đến Thủ tướng Trung cộng Chu Ân Lai, vào ngày 14 tháng 9 năm 1958 nhấn mạnh rằng “Chính Phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà tán thành và tôn trọng quyết định này”. Bản Công Hàm này của Phạm Văn Đồng chính là cơ sở để Trung Cộng khẳng định quyền sở hữu đối với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cũng như đối với cả đường Lưỡi Bò và cũng là nguyên nhân chính của những tranh chấp, xung đột nổi lên trong quan hệ Việt Nam và Trung Cộng trong thời gian gần đây, như việc Trung cộng cản trở hợp đồng của British Petroleum (BP) với Việt Nam tại khu vực bồn trũng Nam Côn Sơn năm 2007, cản trở hợp đồng của Exxon Mobil với Việt Nam năm 2008, vụ tàu Trung Quốc bắn ngư dân Việt Nam năm 2007, vụ căng thẳng giữa tàu thăm dò đại dương USNS Impeccable của Mỹ với một số tàu Trung Quốc đầu năm 2009 v.v… đều nằm trong ranh giới đường chín đoạn trên biển này.

Ngày 23 tháng 6 năm 2012, Tổng công ty Dầu khí hải dương Trung Cộng công bố mời thầu quốc tế với chín lô dầu khí. Các lô dầu khí này, chiếm diện tích tới 160.129 km2, thuộc nội vùng biển của đường chín đoạn nhưng nằm sâu trên thềm lục địa của Việt Nam. Chồng lên các lô từ 128 đến 132 và từ 145 đến 156 mà Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam đã và đang tiến hành các hoạt động khai thác dầu khí cùng đối tác của mình.

Sau vụ đụng độ giữa Hải quân Trung cộng và Hải quân Việt Nam năm 1988, một số học giả Trung Cộng tuyên bố rằng ranh giới chín đoạn là ranh giới biển lịch sử của Trung Cộng. Tại cuộc Hội thảo lần thứ nhất về vấn đề tranh chấp chủ quyền tại biển Đông tổ chức tại Hà Nội tháng 3 năm 2009, báo cáo của ông Hoàng Việt thuộc Quỹ Nghiên cứu biển Đông, đã phân tích các yêu sách của Trung Quốc về khu vực “đường lưỡi bò” theo luật quốc tế, khẳng định đường lưỡi bò vi phạm Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển 1982. Cho nên chỉ một ngày sau khi Trung cộng trình tấm bản đồ 9 đường gián đoạn trên Biển Đông lên Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, ngày 7 tháng 5 năm 2009, nhiều quốc gia liên quan trong khu vực gồm Việt Nam, Malaysia và tiếp đó là Indonesia đã phản đối, bác bỏ.

Đó là Lưỡi Bò Trung Cộng, một vấn đề còn nhiều tranh cãi tranh chấp, và chắc chắn là còn tốn nhiều giấy mực của những người quan tâm.

Về phía Việt Nam, mặc dù người đứng đầu chính phủ Việt Nam hiện nay là ông Nguyễn Tấn Dũng từng tuyên bố trước Quốc Hội nước CHXHCN Việt Nam vào ngày 25 tháng 11 năm 2011 rằng: “Việt Nam có đủ căn cứ pháp lý và lịch sử khẳng định rằng quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Chúng ta làm chủ thực sự, ít nhất từ thế kỷ 17 khi hai quần đảo này chưa thuộc bất kỳ quốc gia nào. Chúng ta đã làm chủ trên thực tế và liên tục hòa bình, năm 1974 Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa lúc đó trong sự quản lý của chính quyền Sài Gòn. Chính quyền Việt Nam Cộng hòa lúc đó phản đối, lên án việc làm này và đề nghị Liên Hợp Quốc can thiệp. Lập trường nhất quán của chúng ta là quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Chúng ta có đủ căn cứ và lịch sử pháp lý để khẳng định điều này. Nhưng chúng ta chủ trương đàm phán giải quyết, đòi hỏi chủ quyền với quần đảo Hoàng Sa bằng biện pháp hòa bình. Chủ trương này phù hợp với Hiến chương Liên Hợp Quốc, phù hợp với Công ước Luật biển. Đối với quần đảo Trường Sa, năm 1975 hải quân Việt Nam đã tiếp quản 5 đảo do quân đội của chính quyền Sài Gòn đang quản lý. Sau đó, với chủ quyền của Việt Nam, chúng ta tiếp tục mở rộng thêm lên 21 đảo với 33 điểm đóng quân. Ngoài ra, Việt Nam còn xây dựng 15 nhà giàn để khẳng định chủ quyền của chúng ta ở vùng biển này – vùng biển trong phạm vi 200 hải lý thuộc thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của chúng ta. Như vậy, trên quần đảo Trường Sa, Việt Nam là quốc gia có số đảo đang đóng giữ nhiều nhất… Việt Nam cũng là quốc gia duy nhất có cư dân đang làm ăn sinh sống trên một số đảo, trong đó có 6 nhân khẩu đã sinh ra và lớn lên trên các đảo này. Việt Nam chủ trương nghiêm túc thực hiện công ước Luật biển, công ước ứng xử của các bên liên quan ở biển Đông (DOC) và các nguyên tắc thỏa thuận mới đây đã ký với Trung Quốc. Việt Nam yêu cầu các bên giữ nguyên trạng, không làm phức tạp thêm để gây ảnh hưởng đến hòa bình, ổn định khu vực này. Việt Nam cũng tiếp tục đầu tư nâng cấp hạ tầng kinh tế xã hội và cơ sở vật chất kỹ thuật ở những nơi đang đóng giữ, để cải thiện đời sống và tăng cường khả năng tự vệ đối của quân dân trên đảo Trường Sa”.

Đó là lưỡi của Nguyễn Tấn Dũng, lưỡi của người đứng đầu chính phủ Việt Nam hiện thời khiến nhiều người phải suy nghĩ. Điều suy nghĩ đầu tiên khi Nguyễn Tấn Dũng xác nhận rằng: “năm 1974 Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa lúc đó trong sự quản lý của chính quyền Sài Gòn. Chính quyền Việt Nam Cộng hòa lúc đó phản đối, lên án việc làm này và đề nghị Liên Hợp Quốc can thiệp.” Như vậy chính phủ cộng sản Bắc Việt thuở ấy cũng hiểu rằng Hoàng Sa là một hải đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa, vậy Phạm Văn Đồng và chính quyền cộng sản Bắc Việt lấy tư cách gì để tán thành quyết định lãnh hải 12 hải lý của Chu Ân Lai, để Hoàng Sa, Trường Sa và cả toàn bộ hải phận của Việt Nam đều trở thành của Trung cộng? Rằng với công hàm ngày 14 tháng 9 năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng, cộng sản Hà Nội đã dâng hết hải phận Việt Nam cho Trung cộng như thế, người Việt Nam chúng ta đã có đủ cơ sở pháp lý để khẳng định rằng chính phủ cộng sản Việt Nam đã bán nước có văn tự, có công hàm được hay chưa?. Vấn đề cần suy nghĩ tiếp theo là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định rằng: “Việt Nam có đủ căn cứ pháp lý và lịch sử khẳng định rằng quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam…” cớ sao khi xây dựng thành phố TAM SA Trung cộng đã công khai khẳng định rằng Hoàng Sa – Trường Sa và Việt Nam là thuộc chủ quyền của Trung cộng mà phía chính quyền cộng sản Việt Nam cũng không có bất cứ một động thái tích cức nào để phản bác lại điều đó. Tại sao nhà nước Việt Nam không những không tổ chức cho người dân Việt Nam biểu tình chống trung cộng xâm lược mà lại còn ngăn cấm, bắt bớ những người tham gia biểu tình chống giặc ngoại xâm? Tại sao những bích chương, khẩu hiệu của người dân việt “HOÀNG SA, TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM” đều bị ngăn cấm, những người lưu hành và phổ biến những khẩu hiệu như trên đều bị bát bớ tra tấn? Phải chăng chính quyền cộng sản Việt Nam muốn người dân Việt Nam phải nói rằng “HOÀNG SA, TRƯỜNG SA LÀ CỦA TRUNG CỘNG”? rằng “BIỂN ĐÔNG LÀ CỦA TRUNG CỘNG” hay sao?

Thật là ô nhục khi Hội Nghị Trung Ương 6 vừa kết thúc, và một tháng sau, khi gặp Tập Cận Bình, Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố rằng: “Trên tinh thần đồng chí, anh em và thỏa thuận cấp cao giữa hai nước, trên cơ sở luật pháp quốc tế, hai bên cần bàn bạc, thảo luận, đàm phán để tìm ra giải pháp thỏa đáng, lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được; không để vấn đề về biển Đông làm ảnh hưởng đến quan hệ hai nước.” Tuyên bố của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xảy ra cùng lúc với chủ trương của Nhà nước tiếp tục sách nhiễu, trấn áp người dân phản đối động thái hung hãn và tham vọng bành trướng của Trung Quốc trên Biển Đông. Khi nói “không để vấn đề về biển Đông làm ảnh hưởng đến quan hệ hai nước”, ông Nguyễn Tấn Dũng ít nhất gián tiếp cho Trung Quốc biết là lãnh đạo Việt Nam đặt quan hệ giữa hai nước lên trên tranh chấp chủ quyền.

Ông Nguyễn Tấn Dũng và lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam có biết rằng “Lịch sử thế giới nói chung và lịch sử Việt Nam nói riêng cho thấy rằng sự yếu kém của lãnh đạo, của nhà nước, sự phân hoá trong xã hội, là yếu tố mời gọi ngoại bang xâm phạm chủ quyền, thôn tính lãnh thổ của một nước.” ?

Và, như để đáp trả lại thiện chí của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Trung cộng không ngừng đẩy mạnh các hoạt động phi pháp của họ ở Hoàng Sa và Trường Sa qua việc làm cho thế giới bất ngờ bởi một động thái ngoại giao: Công bố hộ chiếu của công dân nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa có in hình đường lưỡi bò ôm trọn 80% diện tích biển Đông-vùng biển đã và đang trở thành điểm nóng tranh chấp giữa Trung cộng và các nước Asean bao gồm Việt Nam, Phillippines, Malaysia, Brunei, mà theo tờ Daily Telegrap ngày 22/11/2012, Trung cộng đã cấp khoảng 6 triệu hộ chiếu loại này. Và điều “nguy hiểm” hơn là công dân nước họ đã bắt đầu sử dụng nó để đi sang Việt Nam. Lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam đang nghĩ gì về việc này? Các ông có nhìn thấy một đại họa mất nước đang đến rất gần hay không? Sao các ông vẫn cứ giữ thái độ im lặng đáng sợ như vậy?

Trong khi cùng thời gian này, cựu Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân cùng phu nhân là bà Vương Ích Bình cùng một số các quan chức cấp cao của đảng và nhà nước Trung cộng khi đón tiếp các lãnh đạo của Đại Học Hải Dương Thượng Hải ở Bắc Kinh, đến dự kỷ niệm tròn một trăm năm của trường đại học này hôm 9 tháng 10 vừa qua, ông Giang Trạch Dân đã dõng dạc tuyên bố rằng: “thế kỷ 21 là kỷ nguyên biển” và rằng “là một quốc gia hiếm hoi tài nguyên thiên nhiên, Trung Quốc phải rất coi trọng việc phát triển trên biển”. Liệu các trí tuệ đỉnh cao của nhà nước cộng sản Việt Nam có hiểu được thâm ý của nhà lãnh đạo kỳ cựu của Trung cộng khi phát biểu mang tính chỉ đạo cho một chiến lược bành trướng ra biển đông của Trung cộng hay không? Riêng toàn dân Việt Nam đều hiểu được rằng Trung cộng đang chủ trương thôn tính Việt Nam và toàn dân của họ cũng đều đang đồng tình với chiến lược đó của đảng và nhà nước Trung cộng.

Gần đây, hai chữ “ai-guo” (ái quốc), được nhắc đến nhiều ở Trung Quốc, nhất là khi đảng cầm quyền của nước này vừa tổ chức Đại hội để bầu ra ban lãnh đạo mới.

Xin mời các trí tuệ đỉnh cao của Việt Nam nghe những phát ngôn của một số “đồng chí” trẻ của Mẫu quốc Trung cộng” rằng: “Các nước yếu như Việt Nam và Philippines không đời nào dám đối đầu Trung Quốc nếu không có giúp đỡ của Mỹ và những nước giàu như Nhật chẳng hạn.”

Để dạy cho chúng một bài học, thì không có cách nào khác là đánh. Phải đánh!

Dương Chu Hiểu thì ví von: “Mấy nước nhỏ đó mà không đánh thì sẽ tiếp tục sủa bậy, đánh thì chúng sẽ chạy thôi”.

Còn Tôn Hải Lâm thì tuyên bố chắc nịch như đinh đóng cột: “Cái gì của Trung Quốc thì Trung Quốc phải lấy lại. Điếu Ngư Đài là của chúng tôi, chúng tôi phải giành lại nó. Các đảo ở Nam Hải mà Philippines và Việt Nam chiếm đóng cũng vậy”.

Trương Khải, 25 tuổi, một hướng dẫn viên du lịch thì ngạo mạn tuyên bố rằng: “Đặng Tiểu Bình đã có cuộc chiến dạy cho Việt Nam một bài học, chúng ta cần một cuộc chiến nữa.”

“Chúng ta hãy làm như chính phủ dạy, chúng ta không muốn chiến tranh, nhưng không sợ phải chiến đấu.”

Cùng với thái độ hiếu chiến đó của những người dân Trung cộng là hành vi gây hấn trên biển Đông của đảng và nhà nước trung cộng bằng việc cắt cáp của tàu thăm do dầu khí của Việt Nam Petrolimex ở gần đảo cồn cỏ, trên thềm lục địa Việt Nam, chỉ cách trung tâm thành phố Huế non 60 km vào hôm 03 tháng 12. Theo đó một chính sách chận bắt tàu của ngư dân Việt ngay trong lãnh hải của Việt Nam cũng sẽ được áp dụng vào tháng 01 năm 2013 sắp tới đây.

Ôi! Nhục quá! Nhục quốc thể quá!
Thưa các trí tuệ đỉnh cao, trong lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, ông cha ta chịu đựng bao mất mát hy sinh, xương của cha ông ta đã chất thành núi, máu của cha ông ta đã chảy thành sông là để đời con, đời cháu không phải nô lệ giặc Nam Hán, giặc Nguyên Mông, giặc Minh, Thanh. Và ngày nay tinh thần hào hùng của Trưng Triệu, của Ngô Quyền, của Trần Hưng Đạo, của Lê Lợi, của Quang Trung vẫn luôn cháy bừng trong tim của mỗi người dân Việt. Ải Chi Lăng vẫn còn lưu dấu tích của Lê Sát chém cụt đầu Liễu Thăng, Gò Đống Đa vẫn còn đó dấu tích của bại tướng Sầm Nghi Đống phải treo cổ để khỏi phải mất đầu và dòng Bạch Đằng Giang vẫn cuồn cuộn máu giặc Tàu từ hai lần xâm lược của quân Nam Hán và Nguyên Mông. Hào khí dân Nam bao giờ cùng bừng bừng trong từng ống máu, luồng xương, thớ thịt của mỗi người dân, sao các trí tuệ đỉnh cao lại nhu nhược lại đớn hèn, lại khom lưng, cúi đầu trước ngụy Hán Bắc phương suốt 70 năm qua, để cho chúng gặm dần đất đai bờ cõi của ông cha để lại? Các trí tuệ đỉnh cao còn tiếp tục khom lưng, cúi đầu để dâng bán hết cả giang sơn Đại Việt này cho ngụy Hán, để cho Việt Tộc phải thêm một ngàn năm nữa nô lệ giặc Tàu chăng?

Đảng cộng sản ơi! Bao dân người dân Việt mới rửa sách nổi nhục này?

Ngày 07 tháng 12 năm 2012

Nguyễn Thu Trâm

MUA CHỨC BẰNG ‘LƯỠI BÒ’ – KỶ LỤC MỚI CỦA ĐỒNG CHÍ X!

Image

Vualambao – Việc chạy chức, chạy quyền ở Việt Nam chẳng còn gì là điều lạ lẫm, nó đã trở thành  lẽ đương nhiên trong khoảng 10 năm trở lại đây và mỗi năm nó cũng ‘tăng giá’ theo lạm phát!

Vào thập niên đầu những năm 2000, dân ‘thính chuyện’ Hà Nội đồn rằng Vũ Huy Hoàng – Nay là Bộ Trưởng Bộ Công Thương để chạy được cái ghế Thứ Trưởng ông ta đã chi 500.000 đô la Mỹ! Thời đó nghe chính từ miệng vợ ông nói ra đã thấy kinh khủng, nhưng đến thời Đinh La Thăng thì thật sự là ‘phá giá’! Công khai giao chỉ tiêu cho tất cả các Tổng giám đốc các công ty con trong Tập đoàn Dầu Khí mỗi nơi góp 1.000.000 đô la để ông ta chạy ghế Bộ Trưởng với lời hứa: “Nếu lên được sẽ trả nợ”!

Rồi cũng từ chỗ thân tín của Đinh La Thăng – Nguyễn Như Phong và cánh báo Tiền Phong đã bật mí ra: “Đinh La Thăng đã phải chi 21 triệu đô la để cho ông anh bà con Đinh Thế Huynh vào được BCT”. Đó là tổng số chi được tổng kết sau chiến thắng! Nhiều người tò mò muốn biết ai được hưởng số tiền này và có thật là phải chi hết bằng này hay mỗi nơi lại bị xà xẻo ‘ông thầy ăn một, bà cốt ăn hai‘?

Còn Bình ruồi, có được cái ghế Thống đốc thì bố già Kiên, Hồ Hùng Anh, Nguyễn Đăng Quang cùng đám bố già Nga cánh hẩu người góp công, người góp của. Con số bao nhiêu không rõ, chỉ biết cô vợ trẻ của Bình ruồi tiếc của đã suýt xoa “Tốn cả mấy triệu” mà chỉ có hai chỗ: Đồng chí X và Nguyễn Văn Hưởng! Cô này tiếc đứt ruột vì nghĩ lại cái ngày phải ‘lăn qua, lăn lại’ giữa Bắc Hà và cuối cùng được ‘gả’ cho Bình Ruồi nằm mơ cũng không thấy số tiền đó!

Con số chính xác của việc chạy chức chạy quyền bao nhiêu thì không ai dám đoan chắc, nhưng một điều toàn dân thiên hạ khẳng định: Không mua thì không bao giờ được chức!Đống đô la Mỹ cao, thấp’ tỷ lệ thuận với cái chức được mua bán. Đến anh công an ‘đứng đường’ canh giao thông còn phải mua cả tỷ đồng tùy vào được đứng ở chỗ ‘ngon’ hay kém hơn...

Chính vì vậy, khi các quan chức đã yên vị thì bắt đầu thu tô để bù đắp lợi ‘số vốn’ đã đổ ra cùng đầy đủ lời lãi như kiểu cho vay nặng lãi chợ đen để còn chuẩn bị mua chức to hơn chứ!

Cái vòng xoáy đó đã trở thành ‘Văn hóa’ trong Quan Trường ở Việt Nam và ngày càng ‘tăng tiến’ đồng hành với sự tụt hạng của Việt Nam về dân chủ và tham nhũng và đó cũng là lý do tại sao Hội Nghị Trung Ương 6 “Quyết định không kỷ luật” cái đồng chí X vì lẽ đơn giản 120 tên “có thẻ đi tàu suốt” đã được thầy trò Nguyễn Văn Hưởng – Nguyễn Văn Bình với nguồn lực tiền tấn từ Hồ Hùng Anh, Nguyễn Đăng Quang, Lê Hùng Dũng, Phạm Hữu Phú –  trả công hậu hĩnh để mua cái “Quyết định không kỷ luật” và ‘cho đồng chí X tiếp tục tại vị chức Thủ Tướng để khắc phục hậu quả!

Song nếu ai đó tưởng rằng nhờ hàng trăm triệu đô la mà đám Hồ Hùng Anh – Nguyễn Đăng Quang đổ ra với hứa hẹn sẽ được mua Gtel và cho sáp nhập vào Mobifone kiếm bạc tỷ đô la mà đồng chí X thoát tội thì quả vẫn còn chưa đầy đủ bức tranh chạy cái chức Thủ Tướng Việt Nam! Có lẽ rất nhiều người hỏi: Không hiểu làm sao mà đồng chí X thoát nạn một cách ngoạn mục khiến cả Tổng Bí Thư và Chủ tịch nước mếu máo bày tỏ sự bất lực trước bá quan đồng bào cả nước?

Dùng tiền mua chức là điều chẳng còn ai xa lạ, nhưng dùng Chủ quyền đất nước và bán nền dân chủ của nhân dân để giữ được ghế thì lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam, thầy trò Đồng chí X và Nguyễn Văn Hưởng đã làm vào ngày 20/9/2012- Tiền lệ này đã được thiết lập và Lịch sử Việt Nam kể từ đây sẽ bổ sung câu thành ngữ “Cõng rắn cắn gà nhà” chỉ Nguyễn Ánh thì thêm câu “Cống nạp Lưỡi bò và cắt lưỡi dân Việt “ để chỉ Thái Thú X!

Trần Hoàng Quân

“Chạy” làm công chức thủ đô không dưới 100 triệu đồng
TTO – Ông Trần Trọng Dực – chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy, đại biểu HĐND TP Hà Nội – khẳng định chắc nịch như vậy tại phiên thảo luận sáng nay 7-12 của HĐND TP về tổng biên chế hành chính, sự nghiệp TP 2013.

Image

Đại biểu Trần Trọng Dực, chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy Hà Nội: Đầu mối chạy vào công chức các quận, huyện chính là trưởng phòng nội vụ của các quận huyện. Số tiền chạy vào không dưới 100 triệu đồng một suất – Ảnh: Xuân Long

Ông Trần Trọng Dực thẳng thắn: “Việc thi tuyển công chức của TP Hà Nội hiện nay không ổn một chút nào. Việc phân cấp cho quận, huyện tổ chức thi tuyển công chức khối quận, huyện là đúng rồi. Nhưng việc quản thi tuyển công chức ở quận, huyện ra sao cũng là một vấn đề. Thời gian vừa qua một số quận, huyện tổ chức thi công chức rất tốt, nhưng cũng có một số đơn vị thi công chức là việc “chạy” để được thi, “chạy” để được đỗ”.

“Thưa các đồng chí, bây giờ người ta nói dưới 100 triệu đồng không có chuyện đỗ đâu. Còn “chạy” vào đâu? Đó là chỗ trưởng phòng nội vụ các quận huyện. Tôi xin mách với các đồng chí lãnh đạo quận huyện là trưởng phòng nội vụ các quận huyện đang là đầu mối thu hút việc tiếp nhận hồ sơ, nhận tiền “chạy” của các thí sinh để đỗ công chức và không dưới 100 triệu đồng. Nói đến điều này là rất đau lòng cho TP chúng ta, nhưng đây là thực trạng đang tồn tại”, ông chỉ rõ.

Đại biểu Trần Trọng Dực cũng cho rằng thực trạng này phải được bàn sâu, bàn kỹ. Chủ trương luôn khẳng định cần giảm biên chế, tinh giản bộ máy, nhưng thực tế thì các bộ máy không được tinh gọn, biên chế, cứ năm sau cao hơn năm trước.

“Vấn đề ở đây là do trình độ quản lý hay do năng lực làm việc của cán bộ? Tôi nghĩ cần thiết phải đánh giá chất lượng cán bộ”, ông Dực nhấn mạnh.

XUÂN LONG

WTF?????: Ông Trọng: ‘Kỷ luật sinh ra thù oán’

BBC 2-12-12

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hôm thứ Bảy ngày 1/12 đã có giải thích về việc tại sao xây dựng chỉnh đốn Đảng cho đến nay vẫn chưa kỷ luật được bất cứ cán bộ nào có vi phạm.

Ông nói rằng việc phê bình và tự phê bình đặt ra theo Nghị quyết trung ương 4 ‘không nhằm để kỷ luật’ cán bộ.

Ông Trọng, cũng vốn là đại biểu Quốc hội ở Hà Nội, đã đưa ra bình luận này khi bị một số cán bộ lão thành truy vấn về tại một buổi tiếp xúc cử tri hai Quận Ba Đình và Hoàn Kiếm.

Nội dung buổi tiếp xúc cử tri quan trọng này được báo chí trong nước tường thuật rộng rãi.

‘Tư tưởng nhân văn’

Trước đó, mặc dù có rất nhiều sự kỳ vọng vào sự đột phát trong việc xử lý cán bộ hư hỏng, Hội nghị toàn thể lần thứ 6 của Ban chấp hành trung ương Đảng hồi đầu tháng 10 cuối cùng đã đi đến quyết định ‘không kỷ luật một ủy viên Bộ Chính trị’.

Quyết định này đã gây ra nhiều bức xúc đối với người dân và những Đảng viên lão thành tâm huyết với vận mệnh đất nước.

Chính Tổng bí thư Trọng đã thừa nhận sự bức xúc này mặc dù trong diễn văn bế mạc Hội nghị trung ương 6 ông từng nói kết quả hội nghị sẽ làm dân ‘thêm tin yêu Đảng’.

Báo Tuổi Trẻ dẫn lời ông Trọng thừa nhận ông có biết ‘tâm tư, tâm trạng chưa hài lòng, thậm chí bực bội, nói là thất bại rồi, không kỷ luật được ai cả, nhiều cụ nói rằng mất ngủ vì bực lắm, tại sao đến mức như vậy mà không kỷ luật được ai.’

Tuy nhiên theo Thông tấn xã Việt Nam thì ông Trọng đã phân bua rằng ‘không phải kỷ luật nhiều mới là tốt, mới là đúng’.

Đây có thể xem là lời giải thích của ông Trọng về việc Trung ương Đảng đi đến quyết định không kỷ luật tại hội nghị toàn thể lần thứ 6 vừa qua.

“Kỷ luật mà không tính kỹ thì lại rối, mai kia là ân oán, thù oán, đối phó, thành phe phái, rối nội bộ,” ông Trọng được dẫn lời nói trên tờ Tuổi Trẻ.

Ông Trọng cũng làm rõ trọng tâm của Nghị quyết 4 không phải là kỷ luật như nhiều người mong đợi mà là ‘cảnh tỉnh, cảnh báo, răn đe, ngăn chặn’.

“Tôi nhiều lần nói rằng nghị quyết 4 trước hết là cảnh tỉnh, thức tỉnh lại những người lâu nay quên đi rồi, không thấy nguy cơ này, không thấy tại sao Liên Xô sụp đổ,” ông Trọng được Tuổi Trẻ dẫn lời nói.

“Thứ hai là cảnh báo nguy cơ đó. Thứ ba là răn đe. Thứ tư là ngăn chặn. Vừa rồi đã răn đe chưa? Khối anh sợ chứ,” ông nói thêm, “ Đến cuối cùng anh không sửa mới là kỷ luật, xử lý.”

Theo ông giải thích thì việc phê và tự phê mà không kỷ luật sẽ có tác dụng ‘bền vững, sâu xa hơn’ vì mỗi cán bộ đã ‘tự nghiền ngẫm, tự giác sửa mình’.

Ông giải thích đây là tư tưởng ‘tất cả cùng tiến lên’ và ca ngợi hành động này là ‘cái tính Việt, tư tưởng nhân văn và tư tưởng Hồ Chí Minh’.

Một mặt, ông tổng bí thư nhấn mạnh đến tinh thần khoan dung lẫn nhau trong nội bộ Đảng theo tinh thần ‘nhân văn Việt Nam’, một mặt ông cũng nhắc đến luật pháp khi mà đã kiểm điểm rồi mà ‘không sửa chữa’ thì mới dùng đến luật pháp.

Giảm nhẹ tự phê

Người đứng đầu Đảng cũng có động thái rõ ràng là giảm nhẹ tầm quan trọng của việc phê và tự phê trước sự kỳ vọng lớn lao của công chúng.

Ông được Thông tấn xã dẫn lời nói rằng ‘Nghị quyết trung ương 4 không chỉ có tự phê bình và phê bình, mà còn nhiều việc khác’ và rằng ‘một loạt biện pháp, giải pháp về cơ chế chính sách mới quan trọng’.

Trước đó, phê và tự phê đã được Đảng phát động rầm rộ trên tất cả các cơ sở Đảng trên toàn quốc mà Đảng xem như là một biện pháp cốt tử để vực dậy uy tín.

Ông cũng cố gắng giảm nhẹ sự kỳ vọng quá lớn vào Nghị quyết 4 khi nói rằng đây là một công việc ‘lâu dài’ chứ không nên mong chờ kết quả trong nhiệm kỳ này mặc dù ông cũng nhấn mạnh ‘ý nghĩa rất hệ trọng’, ‘liên quan đến sự sống còn của Đảng’ của công việc chỉnh đốn Đảng.

Trước câu hỏi của cán cán bộ lão thành yêu cầu tổng bí thư chỉ ra ‘một bộ phận không nhỏ suy thoái’ mà ông từng ̣đề cập ở đâu, ông Trọng nói đây là vấn đề ‘không đơn giản’, theo tường thuật của báo mạng VnExpress.

Ông cho rằng đây là chỉ ra ‘bộ phận không nhỏ là bao nhiêu’ là một việc ‘khó và trừu tượng’.

“Miếng ăn là miếng tồi tàn, mất ăn một miếng lộn gan lên đầu,” ông giải thích tại sao đấu tranh với cán bộ suy thoái lại khó như thế, “Chả bao giờ mình thấy khuyết điểm của mình đâu. Đụng đến lợi ích của mình là phản ứng, nhất là lợi ích nhóm khi đã móc ngoặc với nhau thì vô cùng phức tạp.”

Cũng theo tường thuật của VnExpress thì ông Trọng đã nhiều lần đề cập đến cụm từ ‘lợi ích nhóm’ đang hoành hành trong Đảng.

“Khổ là bên ấy (Chính phủ) quá nhiều việc, chưa nói là tâm lý ăn cây nào rào cây ấy, lợi ích nhóm, lợi ích cục bộ hay không. Anh nào ra cái đề án cũng phải cố gắng bảo vệ cho mình,” ông nói, giải thích lý do tại sao Đảng tái lập các cơ quan chuyên môn dẫm chân lên công việc của bộ máy chính phủ.

“Sự đời nó không đơn giản thế. Cứ nói cùng là đảng viên cả, cùng là ủy viên trung ương, Bộ Chính trị cả thì phải tin các đồng chí ấy chứ,” ông phân trần tại sao Đảng không tin bên Chính phủ.

“Không có người thẩm định, không có người kiểm tra nên mới dẫn đến những cái sai như vừa rồi,” ông nói và yêu cầu ‘đã sinh ra cơ quan quyền lực thì phải có sự kiểm soát cái quyền lực ấy’ nếu không sẽ sinh ra ‘tự tung tự tác’.

Tổng bí thư Đảng cũng cảnh báo việc lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm mà Quốc hội mới thông qua có thể cho ra kết quả sai lệch do ‘lợi ích cục bộ, cá nhân, lợi ích nhóm’.

“Có chuyện hứa hẹn cho cái này cái kia, ràng buộc lẫn nhau, có khi lại đe dọa, không hề đơn giản,” ông giải thích việc một số đại biểu có thể bị chi phối vì lợi ích nhóm khi bỏ phiếu tín nhiệm.

 

 

Hà Nội lúng túng trước gọng kềm của Bắc Kinh tại Biển Đông

Xác suất xảy ra xung đột võ trang tại Biển Đông rất cao. Sau một loạt động thái phô trương sức mạnh trên biển và thủ đoạn ngoại giao bá quyền của Trung Quốc, phía Việt Nam thông báo lập đội tuần tra trên biển trong lúc Ấn Độ cho biết sẵn sàng huy động hải thuyền bảo vệ các công ty dầu khí quốc gia.

Tuy nhiên quyết tâm chính trị của Hà Nội đối phó với áp lực nội công ngoại kích của Bắc Kinh vẫn là một ẩn số.

Ngày 30/11/2012 vừa qua, tàu thăm dò địa chấn Bình Minh 02 của tập đoàn dầu khí PetroVietnam bị Trung Quốc uy hiếp tấn công lần thứ hai trong vòng 18 tháng.

Không rõ do vô tình hay cố ý, « sự cố Biển Đông » xảy ra vào lúc Hà Nội tiếp đón một phái đoàn của đảng Cộng sản Trung Quốc do Ủy viên Bộ Chính trị Lý Kiến Quốc dẫn đầu. Sau ba ngày im lặng, thông tin này mới được báo điện tử của công ty dầu khí Việt Nam đưa lên, với lời tố cáo Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Việt Nam, vừa để đánh cá trái phép, vừa phá hoại ngành dầu khí của Việt Nam.

Tuy nhiên, các bản tin liên quan đến vụ tàu Bình Minh 02 bị hai tàu cá Trung Quốc tấn công cắt dây cáp ngoài khơi tỉnh Khánh Hòa đã bị gỡ xuống và thay đổi cả nội dung, khiến người đọc có cảm tưởng là tàu Bình Minh bị trục trặc, tự đứt cáp.

Cách nay 18 tháng, ngày 26/05/2011, tàu Bình Minh 02 đã bị tàu hải giám của chính phủ Trung Quốc tấn công trong hoàn cảnh tương tự. Việt Nam yêu cầu Trung Quốc « không được tái diễn » hành động này nhưng lời phản đối phát xuất từ « Hội Luật gia » và công ty dầu khí. Sau đó, báo chí chính thức loan tin rầm rộ về biện pháp tăng cường tàu hộ tống lên 8 chiếc để bảo vệ cho Bình Minh 02. Không rõ lực lượng hộ tống này phản ứng ra sao khi Bình Minh 02 bị hai tàu đánh bắt hải sản của Trung Quốc bao vây trong ngày 30/11/2012 ?

Trong bản tin ngày 4/12, báo chí chính thức thông báo quyết định của chính phủ Việt Nam thành lập đội tuần tra trên biển và sẽ bắt đầu hoạt động kể từ 25/01/2013 để bảo vệ ngư trường. Ấn Độ cũng thông báo sẵn sàng gởi hải quân đến Biển Đông để bảo vệ các công ty dầu khí quốc gia đang thăm dò trong vùng biển của Việt Nam nhưng bị Trung Quốc tranh giành chủ quyền theo bản đồ hình « lưỡi bò ».

Hai quyết định tăng cường lực lượng của Việt Nam và Ấn Độ được loan báo sau khi Trung Quốc, qua chính quyền tỉnh Hải Nam, đe dọa là kể từ ngày đầu năm 2013, cảnh sát biển của Trung Quốc sẽ tra xét, tịch thu tàu thuyền « nước ngoài xâm nhập trái phép vùng biển của Trung Quốc ». Bị Hoa Kỳ và Philippines chất vấn buộc giải thích, một viên chức địa phương tên Ngô Sĩ Tồn tuyên bố không che giấu : đối tượng chính của biện pháp này là « Việt Nam ».

Theo nhận định của chuyên gia an ninh quốc phòng Úc, Carl Thayer, tình hình biến chuyển « theo chiều hướng va chạm ». Là nạn nhân của chiến thuật lấy thịt đè người của đảng Cộng sản Trung Quốc, người dân Việt Nam cho đến nay vẫn chưa được « lãnh đạo Đảng và Nhà nước » thông báo một chiến lược bảo vệ đất nước rõ ràng và cụ thể ngoài niềm tin thụ động « 16 chử vàng » .

Theo nhà phân tích địa lý chiến lược Lưu Tường Quang , mặc dù « Việt nam cố gắng nhưng do không có một quyết tâm, không có sức mạnh quân sự đáng kể, vị thế của Hà Nội càng ngày càng yếu và… Bắc Kinh tận dụng khai thác nhược điểm này để cô lập Việt Nam ».

Nhà báo Lưu Tường Quang :

« Bản tin tàu Bình Minh 02 bị sửa đổi nhiều lần chứng tỏ sự yếu hèn hay lệ thuộc của Hà Nội vào Bắc Kinh. Nói về « nội công ngoại kích » của Trung Quốc, thì chúng ta có thể lấy vụ tàu Bình Minh bị cắt dây cáp ngày 30/11/2012 làm điểm mốc để trở lại thời điểm Bình Minh 02 bị cắt dây cáp lần đầu vào tháng 05/2011.

Trong vòng 17, 18 tháng nay, vấn đề tranh chấp Biển Đông như thế nào và vị thế của Việt Nam bây giờ so với tháng 05/2011 ra sao ? Chúng ta thấy rõ ràng là Trung Quốc sử dụng quyền lực cứng cũng như quyền lực mềm trong vấn đề bóp nghẹt, lấy thịt đè người đối với Việt Nam. Trước đó, Trung Quốc thành lập huyện Tam Sa vào tháng 07/2012, sau đó lập trại binh đồn trú đơn vị tại Tam Sa. Gần đây Trung Quốc phổ biến hộ chiếu « lưỡi bò » rồi cho phép các đơn vị tại Hải Nam bắt giữ, xử phạt những tàu mà họ gọi là vi phạm chủ quyền lãnh hải của họ. Các biện pháp này là biện pháp quân sự trá hình, phô trương quyền lực cứng.

Về quyền lực mềm thì Trung Quốc không từ một chính sách ngoại giao song phương hay đa phương nào để cô lập Việt Nam. Trong khi đó thì Việt Nam theo đuổi một chính sách ngoại giao thầm lặng – thầm lặng đến mức để người khác như Philippines hay Singapore phát biểu thay cho mình. Một phần có lẽ vì sợ hãi, một phần có lẽ vì những lý do bí ẩn đằng sau mà chúng ta chưa phát hiện được… Điều đó không có nghĩa là Việt Nam không có cố gắng phản bác các nỗ lực sử dụng quyền lực cứng của Trung Quốc. Hà Nội thành lập lực lượng hải ngư để đối phó với biện pháp mới kiểm soát Biển Đông của Trung Quốc, nhưng… »

 

Hé lộ đường dây bảo kê cho Dương Chí Dũng chạy trốn

Blog Cầu Nhật Tân – Ngày 15/5/2012, Hội nghị Trung ương 5 của ĐCS kết thúc với 1 Nghị quyết chống tham nhũng. Hai (02) ngày sau một số đối tượng: Dương Chí Dũng cùng Mai Văn Phúc – Nguyên Tổng giám đốc Vinaline và Trần Hữu Chiều – Phó Tổng giám đốc Vinalines mới bị khởi tố. Hai ông Phúc và Chiều đã bị bắt giam ngay tối 17/5. Dương Chí Dũng không bị bắt ngay hôm đó. Riêng bà Vân, phó Tổng GĐ nữa thì chưa bị khởi tố do bà là con dâu của tướng Hoàng Thao nguyên Thứ trưởng Bộ Công an.

Người dân sống gần nhà Dũng cho biết sáng ngày 16/5, hai vợ chồng ông Dũng vẫn dắt tay nhau đi ăn sáng… Vào khoảng 21h ngày 17/5, khi anh đứng ở tầng 4 nhà chếch đối diện đã nhìn thấy nhà ông Dũng cúng bái ở tầng 3 và có đặt mâm cúng ra lan can tầng 3‘.

Trở về trước đó khoảng vài ngày trong khi Hội nghị Trung ương chuẩn bị kết thúc thì vào buổi tối người ta nhìn thấy Dương Chí Dũng đến tư dinh Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trên đường Phan Đình Phùng (HN), sau đó khá muộn Dũng cùng em trai là đại tá Dương Tự Trọng (phó GĐ Công an Hải Phòng) đến nhà Trung tướng Phạm Quý Ngọ trên chiếc xe Mercedes 7 chỗ ngồi.

Trung tướng có mối quan hệ mật thiết với Dương Chí Dũng từ lâu, Tết nào Trung tướng đều xuống liên hoan cùng Vinalines và các công ty thành viên. Đồng thời Tướng Ngọ lên được Trung tướng và được bổ nhiệm chức vụ Thứ trưởng Bộ Công an nắm Tổng cục Cảnh sát ai cũng biết vì tướng Ngọ là người rất thân tín của Thủ tướng Dũng cắm trong Bộ Công an.

Ngày 3/9/2012, Dương Chí Dũng bị tình báo quân đội bắt cóc tại Campuchia và đưa về Việt Nam bàn giao cho Bộ Công an. Từ đây, đường dây bảo kê cho họ Dương mới bắt đầu hé lộ.

Hóa ra, cuộc đào thoát của họ Dương thành công đều nhờ tay “trong ngành”.

Đầu tiên là sự giúp sức từ cấp Bộ với việc “dích” tin ra ngoài và trì hoãn bắt giam Dương Chí Dũng tạo điều kiện về thời gian cho nhân vật này chạy thoát.

Thời gian đầu, họ Dương được che chở tại một số “mật cứ” vốn là đặc tình của lực lượng cảnh sát hình sự Hải Phòng do chính Đại tá Dương Tự Trọng gây dựng khi ông này còn làm Trưởng phòng Cảnh sát điều tra về tội phạm trật tự xã hội. Mạng lưới này rất đồ xộ, kéo dài từ Hải Phòng, Hà Nội, Sài Gòn qua Campuchia, Thái Lan, Canada, Tây Âu, Anh Quốc, Đông Âu & Nga, Hồng Kông, Hoa Kỳ.

Sau một thời gian, bằng mối quan hệ khăng khít với Phòng Cảnh sát Quản lý hành chính có được từ thời Phó giám đốc Phạm Hiệp, đại tá Dương Tự Trọng đã khiến Phòng này nhắm mắt để đội Cảnh sát Quản lý hành chính huyện An Lão “thiết kế” hộ khẩu và chứng minh thư nhân dân cho họ Dương. Sau đó, họ Dương tiếp tục xin cấp hộ chiếu dưới tên giả và trốn thoát ra nước ngoài. Tại Campuchia, với sự giúp sức đắc lực của một lực lượng khác đứng chân trên đất này, họ Dương dưới tên giả còn đang xúc tiến thủ tục xin tị nạn chính trị tại Canada thì bị “đặc tình” người Campuchia “dích tin” và tình báo quân đội Việt Nam đã bắt cóc đưa về nước.

Việc bắt họ Dương thực sự là cú sốc đối với mạng lưới trên. Đại tá, “Tiến sỹ khoa học” Đỗ Hữu Ca, Giám đốc Công an Hải Phòng đang được xét phong tướng. Hồ sơ đang chờ Thủ tướng ký chạy trước khi thẩm quyền phong tướng được chuyển sang Chủ tịch nước trong giữa năm tới. Chưa dừng lại, Tiến sỹ Ca còn đang nhắm một chân Tổng cục phó trên Bộ. Khi Tiến sỹ Ca đi rồi, đương nhiên ghế Giám đốc sẽ thuộc về Dương Tự Trọng, và đại tá Trọng lên tướng cũng chỉ là việc nay mai bởi quan anh Trần Bá Thiều (Tổng cục trưởng tổng cục XDLL bộ CA) là chỗ người nhà với Thủ tướng và là chỗ luôn hết lòng với “anh em” Hải Phòng vì ông Thiều trước đây làm GĐ Công an đất cảng này.

Hôm Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về Hải Phòng (nơi được thiết kế bỏ phiếu rất cao cho Thủ tướng trong kỳ bầu cử Quốc hội) cũng hứa hẹn rất nhiều với “anh em” dưới đó. Tuy nhiên, thực tế cho thấy lời hứa của Thủ tướng có trọng lượng không cao. Khi Thủ tướng vừa trở lại Hà Nội, cán bộ điều phối của mạng lưới trên – Phó phòng Cảnh sát điều tra tội phạm TTXH Vũ Tiến Sơn – bị “nhập kho”.

Cũng cần nhắc lại là với sự giúp sức to lớn trên Tổng cục XDLL, mặc dù đã đến tuổi nghỉ hưu nhưng các nhiều cán bộ đã chạy chọt để tiếp tục được ở lại kiếm chác đó là các ông Hiền trưởng bộ môn Triết học Mác – Lê Nin, ông Tứ ông Lân thuộc Học viện Cảnh sát Nhân dân (T32).

Đại tá Bùi Đình Chiến hiện là Trưởng phòng Cảnh sát giao thông Hải phòng (PC67) đến tuổi nghỉ hưu đã chạy chọt để ở lại kiếm chác. Mọi đầu dây mối rợ đều có quen biết với Tướng Trần Bá Thiều (trước là Giám đốc Công an Hải Phòng) nay là Tổng cục trưởng Tổng cục III, ông Tứ là thông gia của ông Thắng phó trưởng công an huyện Thủy Nguyên Hải phòng, ông Thắng lại là em ruột ông Thiều qua mối quan hệ này các ông trong Học viên Cảnh sát Nhân dân đã được kéo dài tuổi về hưu ngang với ủy viên Bộ Chính trị.

Còn ông Chiến vì là đệ tử của ông Thiều nên được ông Thiều đưa từ quận Đồ Sơn về làm Trưởng phòng Cảnh sát giao thông Hải phòng – 1 chức vụ rất béo bở đến nay mặc dù đã 60 tuổi phải nghỉ hưu nhưng còn tiếc chức vụ béo bở này ông Chiến đã tiếp tục chạy chọt ông Thiều để tiếp tục được ở lại.

 

The funniest thing in the world: Dư luận về tiêu cực của lãnh đạo “đều không đúng sự thật”

http://vneconomy.vn/20121204093640333P0C9920/du-luan-ve-tieu-cuc-cua-lanh-dao-deu-khong-dung-su-that.htm

 

Qua thẩm tra, xác minh đã kết luận những phản ánh về những dư luận tiêu cực đối với lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta đều không đúng sự thật, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời chất vấn của đại biểu Quốc hội.

Tại kỳ họp Quốc hội thứ 4 vừa qua, do hết thời gian, người đứng đầu Chính phủ còn “nợ” hai trong bốn nội dung chất vấn của đại biểu Thích Thanh Quyết. Sau kỳ họp Thủ tướng đã trả lời bằng văn bản về hai nội dung này.

Đại biểu Quyết nêu, nhiều trang mạng đã đăng tải những thông tin không đúng sự thực, truyền bá văn hóa đồi trụy, độc hại, trái với thuần phong mỹ tục của dân tộc ta, đưa những thông tin bịa đặt, xuyên tạc, gây dư luận xấu, hoài nghi đối với lãnh đạo Đảng, Nhà nước. Xin Thủ tướng cho biết, Chính phủ đã có những giải pháp gì để ngăn chặn, khắc phục tình trạng không lành mạnh này. Chính phủ xử lý thế nào đối với những người đưa thông tin không đúng sự thực trên mạng Internet?

Theo Thủ tướng, chủ trương của Đảng và Nhà nước ta là phát triển mạnh mẽ công nghệ thông tin, Internet phục vụ hiệu quả cho công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, cho tiến trình đẩy nhanh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, cho nhu cầu đa dạng phong phú trong sản xuất và đời sống của nhân dân.

Đặc điểm của thông tin từ Internet là không biên giới, ảnh hưởng tức thì. Bên cạnh những mặt tích cực là chủ yếu thì Internet cũng bị kẻ xấu lợi dụng để truyền bá văn hóa đồi trụy độc hại trái với thuần phong mỹ tục tốt đẹp của dân tộc ta và đưa những thông tin bịa đặt, xuyên tạc, không đúng sự thật, gây dư luận xấu, gây hoài nghi đối với lãnh đạo Đảng, Nhà nước ta như đại biểu đã nêu.

Thủ tướng cũng cho biết, vừa qua, thực hiện tự phê bình và phê bình theo tinh thần Nghị quyết Trung ương 4 về xây dựng Đảng, có một số ý kiến góp ý phản ánh về những dư luận tiêu cực đối với lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta, trong đó có nhiều thông tin bịa đặt, xuyên tạc, vu khống lấy từ mạng Internet. Các đồng chí lãnh đạo nhận được ý kiến góp ý phản ánh này đã nghiêm túc báo cáo giải trình cụ thể về từng thông tin liên quan tới bản thân và gia đình mình.

“Bộ Chính trị đã giao cơ quan chức năng tiến hành thẩm tra, xác minh, kết luận về từng vụ việc và đã báo cáo với Ban chấp hành Trung ương Đảng. Qua thẩm tra, xác minh, đã kết luận những thông tin đó đều không đúng sự thật”, Thủ tướng khẳng định.

Văn bản trả lời của Thủ tướng cũng nêu rõ, phải ứng xử thật khách quan, bình tĩnh, thận trọng và phải hết sức cảnh giác trước những thông tin xấu trên mạng Internet, trước những dư luận tiêu cực đối với mỗi con người. Nếu chỉ căn cứ vào dư luận, căn cứ vào thông tin trên mạng Internet mà suy diễn, mà quy kết là không khách quan. Đó cũng là điều mà những người tung tin xấu, tạo dư luận tiêu cực mong muốn.

Khi xử lý đối với những thông tin này phải  thực hiện theo đúng quy định của Đảng và pháp luật Nhà nước. Chúng ta có cả hệ thống cơ quan chức năng để giám sát, kiểm tra, thanh tra, thậm chí là điều tra để làm rõ các dấu hiệu, các thông tin tiêu cực và xử lý nghiêm minh các hành vi vi phạm. Những hành vi truyền bá văn hóa đồi trụy độc hại và đưa những thông tin không đúng sự thật, xuyên tạc, bịa đặt, vu khống… phải được xử lý theo đúng quy định của pháp luật, Thủ tướng trả lời.

Bên cạnh nội dung nói trên, đại biểu Quyết cũng chất vấn Thủ tướng về hiệu quả hoạt động của Chính phủ về an ninh quốc phòng năm 2012 và định hướng chính sách đối ngoại của Nhà nước ta, đặc biệt là đối với các nước lớn và các nước lân cận trong thời gian sắp tới.

Ở câu trả lời, Thủ tướng khẳng định, năm 2012, bằng sức mạnh tổng hợp chúng ta đã bảo đảm vững chắc quốc phòng, an ninh, độc lập chủ quyền quốc gia, giữ vững an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội, tạo điều kiện thuận lợi cho phát triển kinh tế – xã hội và cải thiện đời sống nhân dân.

Cũng theo Thủ tướng, trong thời gian tới chúng ta tiếp tục thực hiện nhất quán đường lối đối ngoại độc lập tự chủ, hòa bình hữu nghị, hợp tác và phát triển; đa phương hóa và đa dạng hóa quan hệ, chủ động và tích cực hội nhập quốc tế; là bạn là đối tác tin cậy, bình đẳng cùng có lợi và là thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế, vì lợi ích đất nước, vì chủ quyền quốc gia….

Với các nước láng giềng, sẽ tăng cường quan hệ hữu nghị, hợp tác tốt đẹp. Thúc đẩy giải quyết bằng biện pháp hòa bình các vấn đề còn tồn tại về biên giới, lãnh thổ, ranh giới biển và thềm lục địa với các nước liên quan trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên hiệp quốc về Luật biển năm 1982 và các quy tắc ứng xử, các thỏa thuận của khu vực đã đạt được. Xây dựng đường biên giới hòa bình, hữu nghị, hợp tác cùng phát triển.

Tàu cá Trung Quốc gây đứt cáp tàu Bình Minh 02

(Petrotimes) – Ngày 30/11/2012, trên vùng biển gần đảo Cồn Cỏ của Việt Nam, tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 02 thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) đang làm nhiệm vụ lại bị các tàu cá Trung Quốc xâm hại, gây đứt cáp thu nổ địa chấn.

Phóng viên Petrotimes đã có cuộc phỏng vấn ông Phạm Việt Dũng, Phó trưởng ban Tìm kiếm Thăm dò – phụ trách Văn phòng Biển Đông của PVN về vụ việc nghiêm trọng này.

PV: Theo một số nguồn tin, tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 02 của PVN lại bị cản trở khi đang làm việc ở vùng biển Việt Nam. Xin ông cho biết thông tin cụ thể?

Image

Cáp tàu BM02 bị cắt

Ông Phạm Việt Dũng: Vào lúc 4 giờ 5 phút ngày 30/11/2012, khi tàu Bình Minh 02 đang di chuyển từ tuyến PVN12-R009 về tuyến PVN12-R005 ở khu vực ngoài cửa vịnh Bắc Bộ để chuẩn bị khảo sát. Có rất nhiều tàu cá Trung Quốc đang hoạt động tại đây. Khi các lực lượng chức năng phát tín hiệu cảnh báo và yêu cầu các tàu cá ra khỏi khu vực làm việc của tàu Bình Minh 02, một cặp tàu kéo dã cào mang số hiệu 16025 và 16028 của Trung Quốc đã chạy qua phía sau tàu Bình Minh 02 và gây đứt cáp địa chấn của tàu Bình Minh 02 cách phao đuôi khoảng 25m.

Vị trí cáp bị đứt có tọa độ là 17º26 Bắc và 108º02 Đông, cách đảo Cồn Cỏ 43 hải lý về phía đông nam và cách đường trung tuyến Việt Nam – Trung Quốc 20 hải lý về phía tây.

PV: Xin ông cho biết đôi nét về nhiệm vụ của tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 02 và những khó khăn khi thực hiện nhiệm vụ này?

Image

Ông Phạm Việt Dũng: Từ tháng 5/2012 đến nay, tàu Bình Minh 02 tiến hành đề án khảo sát địa chấn 2D liên kết các bể trầm tích trên thềm lục địa Việt Nam. Tàu địa chấn Bình Minh 02 bắt đầu khảo sát các tuyến liên kết ở bể Cửu Long, sau đó là bể Nam Côn Sơn, bể Phú Khánh và hiện nay đang đang khảo sát các tuyến liên kết ở bể Sông Hồng tại khu vực ngoài cửa vịnh Bắc Bộ.

Thời gian gần đây, có rất nhiều tàu cá Trung Quốc xâm phạm trái phép vùng biển Việt Nam đánh bắt hải sản, với số lượng rất lớn, tập trung ở khu vực từ Cồn Cỏ đến Nam Tri Tôn, có ngày lên tới hơn 100 lần chiếc. Các tàu chấp pháp của Việt Nam đã yêu cầu các tàu cá Trung Quốc rút ra khỏi vùng biển Việt Nam. Tuy nhiên, nhiều tàu cá Trung Quốc vẫn cố tình quay trở lại xâm phạm vùng biển Việt Nam.

PV: Vậy phía PVN đã có những phản ứng như thế nào trước vụ việc này, thưa ông?

Image

Màn hình rada của tàu Bình Minh 02: Các chấm tròn, màu sáng là biểu thị hàng mấy chục tàu cá Trung Quốc “bủa vây” Bình Minh 02.

Ông Phạm Việt Dũng: Ngay sau khi xảy ra sự việc, PVN đã chỉ đạo các đơn vị trực thuộc và tàu Bình Minh 02 nhanh chóng khắc phục sự cố, sửa chữa cáp địa chấn để sớm tiếp tục công việc. Đến 14 giờ ngày 1/12/2012, anh em đã khắc phục xong sự cố cáp địa chấn và tàu Bình Minh 02 đã tiếp tục công tác khảo sát bình thường.

Việc tàu cá Trung Quốc ngang nhiên xâm phạm vùng biển Việt Nam đánh bắt hải sản, không những vi phạm chủ quyền, quyền chủ quyền của Việt Nam mà còn cản trở hoạt động bình thường của ngư dân Việt Nam và làm ảnh hưởng đến hoạt động trên biển của PVN.

Image

Cuộn cáp thu nổ địa chấn của tàu Bình Minh 02 bị cắt.

Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam phản đối hành động xâm hại tàu Bình Minh 02 của tàu cá Trung Quốc và kiến nghị các cơ quan chức năng yêu cầu phía Trung Quốc giáo dục công dân Trung Quốc tôn trọng vùng biển Việt Nam, không làm ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của các tàu Việt Nam, trong đó có các tàu khảo sát của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam.

PV: Xin cảm ơn ông.

Tiến Dũng (thực hiện)